Monday, May 28, 2012

Họ đáng trách một thì xã hội đáng trách mười …


Chuyện mấy người mẫu, mấy nghệ sĩ biểu diễn thời thượng công khai phô trương lối sống xa hoa, truỵ lạc... đã gây sự phản cảm trong dư luận. Tuy nhiên, từ góc độ lịch sử xã hội và con người Việt Nam, người ta có thể  tìm tới một cách lý giải khác đi về hiện tượng này.







Tưởng cứ che đi là cái dở biến mất


- Vừa rồi có chuyện một cô người mẫu trả lời phỏng vấn, công khai nói về lối sống làm gái bao. Ông nghĩ gì về vấn đề này?


Tôi nghĩ việc họ công khai như thế cũng có cái hay. Bởi vì lâu nay những chuyện đó vẫn có, nhưng chưa được nhìn nhận, nghiên cứu, đánh giá đúng mức. Giống như chuyện “nhà nghỉ” chẳng hạn, đến bây giờ chúng ta vẫn cứ cấm đoán không cho phép nghề mãi dâm tồn tại hợp pháp với những điều luật hợp lý (mà ở các nước văn minh người ta vẫn làm). Mà càng thế, càng trong bóng tối, nó càng phát triển tràn lan và tạo nên những ca bệnh hoạn. Với cái dở ta cứ che đi hoặc tự che mắt mình lại coi như không nhìn thấy, tưởng rằng làm như thế là nó không có nữa. Đó là một thứ sĩ diện hão huyền. Ngược lại bắt dầu từ  cái động tác chấp nhận và nhìn thẳng vào những cái dở có thật,  người ta sẽ  có khả năng đi vào phân tích mổ xẻ  các hiện tượng xã hội mới nẩy sinh, từ đó mới có thể tìm cách chỉnh sửa, thay đổi.


Chứ ông không lên án lối sống này?


Làm sao không lên án dược? Tôi chỉ muốn nói đồng thời với việc lên án những biểu hiện hư hỏng ấy, chúng ta phải hiểu nguyên nhân của nó, việc lên án mới có ý nghĩa.


Những người mà bạn vừa nói, như cách họ bộc bạch thời gian qua, có những điều đáng trách. Nhưng nên nhớ ở họ cũng có khía cạnh đáng thương. Họ chỉ là nạn nhân của những  sự thác loạn ở bao kẻ khác.


Ta hãy tự đặt câu hỏi, nguyên nhân nào đã dẫn họ tới tinh trạng trâng tráo lố bịch ấy.  Không cần phải sâu sắc lắm cũng có thể tìm ra câu trả lời. Thời nào những người làm ra của cải một cách lương thiện cũng sống cao đẹp, không bao giờ đi vào con đường trác táng trụy lạc. Mà cái tội xô đẩy phụ nữ vào con đường hư hỏng là đặc quyền riêng  của bọn trọc phú. Đó là những kẻ bằng những thủ đoạn đen tối, kiếm ra cơ man nào là tiền của và nay khao khát hưởng lạc, bằng bất cứ giá nào cũng sẵn sàng tàn phá cuộc đời người khác, lấy việc lôi kéo dược phái đẹp vào cuộc chơi của mình làm chỗ hơn người, hơn nữa là lý do để tiếp tục đi vào con đường bất chính. Đám người này đang ngày một đông lên trong xã hội ta và cũng trâng tráo hơn bao giờ hết. Chính họ đã thúc đẩy, lôi cuốn, tác động vào các chị em hiền lành nhưng dại đột, làm cho họ ngày càng hư hỏng thêm. Sự xuất hiện một đội ngũ hùng hậu với những tên gọi là chân dài, gái bao,  kỹ nữ …kia  chẳng qua chỉ là dấu hiệu sự khủng hoảng của xã hội. Những tội đồ ấy chỉ là biểu hiện của muôn vàn những hư hỏng khác đang được giấu giếm. Chắc chắn họ sẽ sống lương thiện và tử tế hơn  nếu có một xã hội lành mạnh và tốt đẹp. Họ đáng trách một thì xã hội đáng trách mười.


Tại sao lại cứ đổ lỗi cho xã hội trong khi ở đây nhiều khi là sự lựa chọn của cá nhân?


Cho tôi lấy hai ví dụ:


Ở khá nhiều cơ quan nhà nước bây giờ anh không tham gia vào guồng máy xoay sở kiếm chác một cách bất chính, tức là làm phiền người khác, khiến cho họ cảm thấy có lỗi, nên thông thường anh bị họ cô lập và nếu anh không tự tìm cách cuốn xéo thì họ cũng sẽ tìm cách tống anh đi để tiện hành động.


 Hoặc như chuyện người dân mình hiện nay thích dùng các loại xa xỉ phẩm một cách vô tội vạ. Tưởng  thích loại nước gội đầu này kem dưỡng da kia là chuyện riêng của từng người , làm gì có chuyện xã hội xía vô ở đây? Không, chúng ta nhầm. Bằng bộ máy quảng cáo khổng lồ, xã hội đang làm cho người bình thường vốn kém tự tin, phải bảo nhau mà tin rằng không dùng các loại hàng xịn thì không nên người. Xưa thì người ta  bóp mồm bóp miệng để được bằng người. nay thì người ta lo ăn cướp thêm của nhà nước hoặc trấn lột thêm của người mua hàng từng tí một để chạy theo mốt.


Vậy đằng sau những lựa chọn cá nhân, suy cho cùng,  bao giờ cũng có lý do xã hội.


Con người  vốn yếu đuối với nghĩa họ dễ bị sa ngã. Không sớm tìm cách thức tỉnh họ mà đẩy họ tới chỗ ngày mỗi sa ngã thêm, xã hội trốn sao được trách nhiệm. Mấy năm trước, nhiều người cứ lên mặt đạo đức cười chê mấy cô lấy chồng Hàn Quốc rồi theo nhau khuyên bảo họ giáo dục họ rằng họ phải tự trọng phải yêu mến quê hương. Sự thực là  quê họ, toàn thanh niên hư hỏng, rượu chè từ sáng đến tối, sách vở, báo chí thì chả có,  tương lai mờ mịt, vì vậy họ mới phải đi . Trước khi  phê phán họ, phải thấy lỗi là lỗi chung,  chúng ta không đủ sức mang lại ánh sáng của xã hội hiện đại cho cuộc sống của họ. Không mở cho họ con đường chính đáng, thì trách họ làm gì? 


Chúng ta đang sống trong biển suy đồi truỵ lạc


Tôi muốn nói tới việc ta đưa hiện tương các cô này lên khác nào cổ suý cho lối sống hưởng thụ, truỵ lạc? Lớp trẻ sẽ coi đây như là tấm gương để học theo thì sao?


Bạn nghĩ như thế tức là bạn vẫn cho rằng lớp trẻ căn bản là tốt rồi, chuyện này nếu mà ta che đi được thì nó sẽ đỡ. Nhưng theo tôi  cuộc sống hàng ngày thiếu gì những chuyện còn hư hỏng hơn thế. Trong đầu óc lớp trẻ con nhà đại gia, chuyện bố mẹ nó có lương thiện hay không, đồng tiền cho nó ăn tiêu kiếm ra bằng cách nào chúng hiểu hết. Ngay ở những gia đình nghèo nữa, những chuyện xấu trong xã hội  tràn ngập hàng ngày, làm gì chúng không biết. Chúng ta đang sống trong cái biển hư hỏng sai trái trụy lạc, mà chuyện mấy cô gái bao nói từ đầu chỉ là bề nổi. Cho nên đừng cường điệu hóa nó quá mức đừng tưởng là dẹp yên chuỵện này tự khắc thiên hạ thái  bình cuộc sống trở nên lành mạnh hết


Dù sao thì vẫn phải cấm những chuyện lên mạng lên báo mà khoe khoang một cách quá đáng như vậy?


 Hút thuốc lá ở bất cứ nơi nào muốn hút. Rượu bia bừa bãi. Đua xe bạt mạng  Bài bạc nghiện ngập. Rồi học sinh cóp bài, rồi người lớn đạo văn cùng là các loại ăn cắp vặt  khác … Sự bùng nổ các tệ nạn xã hội ở ta hôm nay đã vượt qua  cái mốc  trước 1945   và ở miền nam trước 1975.  Về lý mà nói thì ai  chẳng thấy thì thấy phải cấm phải phạt, phạt như vừa qua chưa đủ mà phải phạt nặng hơn nữa. Nhưng chắc mọi người cũng thấy như tôi là cái hiện tượng này đang ngày một gia tăng và ngày càng trở nên muôn hình muôn vẻ nhảm nhí vô lối. Nếu để ý quan sát thì sẽ thấy nhiều lúc con người ta hôm nay  như muốn thách thức cuộc đời. Càng cấm họ càng làm. Tại sao ư? Vì họ thấy bế tắc quá, bất lực quá mà không có cách gì giải quyết được. “Sau cái thời không biết hy vọng sẽ đến cái thời không biết sợ hãi…” – tôi đã đọc được đâu đó cái nhận xét này và thấy đúng như thế, dường như nó được khái quát để dành cho con người hôm nay đang sống.


 Nói một cách đơn giản hơn, khi đặt ra một lệnh cấm mà ai cũng thừa biết rằng không bao giờ cấm nổi, thì đó chẳng khác gì khuyến khích người ta phạm lỗi thêm.


 Xét riêng về những lời bêu riếu và đề nghị nâng mức phạt mấy cô ăn mặc hở hang. Mới nghe qua thì có vẻ nghiêm. Nhưng rồi cuộc sống có cách vận hành của nó, mọi sự can thiệp nửa vời trước sau sẽ bị vô hiệu hóa. Nói trắng ra là tiền  phạt đã có các khách chơi trả, chứ các cô có phải móc túi mình trả đâu. Thậm chí các cô ấy có bị cấm hành nghề nữa thì sẽ có người chạy để giảm án, để tái xuất giang hồ, và cái  sự chạy này – cũng như bao cuộc chạy chức chạy quyền chạy dự án-- bao giờ cũng thành công, và ở chỗ riêng tư họ sẽ cùng cười vào mũi những ai dám trêu ngươi họ. Những người thắng trong cuộc chơi vờn đuổi sẽ lấy đó làm chỗ hơn đời để tự hào  và tiếp tục cuộc chơi  ngạo nghễ hơn


Phải ông muốn nói xử phạt như thế thì chả khác nào phạt cái ngọn, trong khi  thủ phạm chính làm lây lan lối sống trác táng, trụy lạc đó lại chưa được chỉ ra.Ông có thể nêu một vài gợi ý .


Trong các thế kỷ XVII-XVIII, nhiều  thương nhân nước ngoài – Hà Lan, Anh Pháp có đến buôn bán cả ở Đàng Trong cũng như Đàng Ngoài. Trong các hồi ký,  họ cho biết rằng ở nơi họ đến lập nghiệp, phụ nữ Việt thường khá dễ dãi. Vì cuộc sống khó khăn, đám phụ nữ này sẵn sàng bán mình cho các khách ngoại quốc với cái giá mà người nước ngoài cho là rẻ mạt nhưng với người đàn bà thì đã khá lắm rồi: họ có thể dùng số tiền kiếm được để nuôi cả gia đình.


 Điều tôi đọc được  rõ ràng là khác xa với các giáo lý mà các nhà giáo dục ở ta hay nói, rằng dân mình  có một đời sống tinh thần cao quý, biết bảo nhau đói cho sạch rách cho thơm…Không, dân ta cũng chịu chơi lắm, dù là chỉ chơi một cách thảm hại.  Điều tôi rút ra ở đây là nếu giữa hoàn cảnh mông muội con người phải  sống biệt lập trong đói nghèo thì không sao; một khi  đã có sự tiếp xúc với thế giới bên ngoài mà không biết làm ăn bằng người,  thậm chí chỉ ngày càng tuyệt vọng vì không bao giờ có thể sống tử tế và sang trọng như người,  thì người ta sé để cho cuộc sống buông thả lôi đi, sự tụt dốc diễn ra rất nhanh, không có thứ phanh nào hãm nổi.


Trong số các nguyên nhân khiến cho cách sống hưởng thụ ngày một phát triển, nên chú ý thêm một điều mà người ta hay quên – đất nước ta vừa qua một cuộc chiến tranh khủng khiếp. Nhiều người chúng ta ra khỏi nó với tâm lý của những người  sống sót. Mà khi có cảm tưởng mình là người sống sót,  người ta cảm thấy có quyền đòi lại những gì đã mất,  quyền được truy lĩnh,  quyền làm tất cả mọi thứ để bù lại nỗi gian lao đã phải chịu đựng.


 Trong những năm chiến tranh ấy,  cuộc sống người ta bị thách thức ghê gớm, người ta đã đứng bên bờ cái sống với cái chết, đã biết chết rất dễ, vì thế nên  tự cho mình cái quyền làm tất cả để duy trì mạng sống. Người nông  dân tự cho phép mình  phun thuốc trừ sâu bừa bãi ở các loại rau quả, người buôn bán cho phép mình lưu hành mọi thứ hàng giả... là vì họ  thường tự nhủ làm gì cũng được miễn là có tiền nuôi gia đình.  Lâu dần cái triết lý đó biến thành thói xấu, biến thành sự coi thường luật pháp, biến thành sự hư hỏng...  Lối sống hưởng thụ chỉ là một khía cạnh của tâm lý hậu chiến


Vậy phải làm sao để thoát ra được?


     Theo tôi, cái chính là nhận thức của chúng ta về tình trạng mà xã hội ta đang lâm vào chưa đầy đủ, chưa toàn diện. Nếu nhận thức được đầy đủ, tôi tin là chúng ta sẽ bớt những những lời rao giảng sáo rỗng đi, để mọi người tự nhìn vào mình mà suy nghĩ có sự lắng đọng và chắc chắn trong cách sống lối sống. Hiện cả xã hội không hình thành nổi quan niệm hợp lý và đúng đắn về con người, mỗi cá nhân  không hiểu thế nào là sướng là khổ, chỉ thấy có được cái nhà, cái xe, các loại tiện nghi hiện đại nói chung, tóm lại trông ra có vẻ hơn người bên cạnh…thế là sướng là hể hả. Không có tiền thì lừa lọc làm bậy để có tiền,  rồi càng lún sâu vào chơi bời, hư hỏng để khỏi phải nghĩ. Một khi sự mất hết chuẩn mực  trong xử sự, sự thiếu hài hoà và sáng suốt trong tư duy, sự hỗn loạn và vụ lợi trong quan hệ... đã chi phối số đông như hiện nay thì mọi  tai vạ không đến hôm nay sẽ đến ngày mai.


Bài  viết dưới dạng trả lời phỏng vấn này được hình thành từ cuộc trò chuyện với  phóng viên mạng BEE  Đã in – có sự rút gọn -trên mạng Bee 28-5-12


Tác giả xin có lời chân thành cảm ơn sự giúp đỡ nhiệt tình của phóng viên Nhật Minh













































Thursday, May 24, 2012

Người Việt qua cách nói năng cười cợt


Trích từ chuyên mục


 Người xưa cảnh tỉnh


đã in trên Thể thao và văn hóa 2005-2007


Các đầu đề nhỏ và chú thích là của người biên soạn






Không còn lễ nghĩa liêm sỉ


       Nước ta, những nơi chợ búa thành phố, không luận đàn bà trẻ con, đến người có học biết chữ mà cũng mở miệng là nói lời thô bỉ.




       Tập thành thói quen, những tiếng tục tĩu, người nghe nhơ cả lỗ tai, mà người nói lại lấy làm khoái.


        Cho đến câu mắng bài chửi, đọc ra có cung có điệu, người nào mắng chửi cả ngày mà không trùng lặp, thì người ta xem như Tô Tần, Trương Nghi (1), chiếm giải quán quân.


       Đến lúc diễn ra cái bộ dạng mắng chửi, tiếng như mõ rao, chân như múa hát lên tay xuống ngón, mặt như sơn đổ, tóc như tơ vò, nước miếng như bọt giải, tay cầm dát lia, chân đi cà xiểng (2)  không khác gì người điên.


      Lại còn một điều xấu nữa, hễ có bất bình với ai thì phát thệ (3) và nguyện rủa chúc dữ(4) rất nặng.


      Thường hàng ngày cùng giao du với nhau, mà đến lúc bỏ nhau, chất chứa điều bất bình lâu, thì khí yêu (5) nhân đó mà sinh ra, người nọ bảo người kia “đầy miệng điều láo, một ngày bán được ba gánh giả, đến đâu cũng dối, ba ngày không mua được một điều thực “.


       Thật là không còn chút lễ nghĩa liêm sỉ nào! Cái phong tục kiêu bạc (6) đến thế là cùng.Thế giới chưa có nước nào như xứ mình!





(1)   các nhà thuyết khách nổi tiếng đời Chiến quốc bên Trung quốc


(2)   dát lia – chưa tra cứu được; còn cà xiểng , theo Đại Nam quốc âm tự vị , là Ngao du không biết công chuyện chi mà làm, không nên sự gì


(3)   thề bồi


(4)   chúc: khấn. Chúc dữ: ước cho mắc sự dữ


(5)   tinh thần gian tà bất chính


(6)   cũng tức là khinh bạc với nghĩa cổ: kẻ không biết tự trọng








Nguyễn Trường Tộ


 Về việc cải cách phong tục, 1871





Những câu chửi rủa quá quắt


     Nói tục, nói bẩn chắc hẳn không người nước nào bằng người An Nam ta. Lắm câu chửi rủa của ta, không tiếng nước nào dịch nổi, giả thử những người nói ra có nghĩ đến nghĩa từng tiếng thì đứa nặc nô (1) cũng phải đỏ mặt đến lòng trắng mắt.


     Thử ngẫm mà xem, những câu ấy có nghĩa lý gì đâu.


      Bảo người ta ăn những gì những gì thì có nghĩa lý nào? Gọi ông cha mấy đời người ta lên mà chém mà vằm cũng không có nghĩa gì cả.


       Người ngay thật có ai sợ nhưng câu chửi rủa ấy đâu? Mà người mở mồm nói những tiếng dơ bẩn ấy, thì thực là xấu cho cái miệng quá, ra ngay con người thô tục.





 (1) nặc nô: người làm nghề đi đòi nợ thuê ngày xưa; nghĩa rộng là người đanh đá ghê gớm


 Nguyễn Văn Vĩnh


 Ăn nói thô tục, Đông dương tạp chí, 1914








Tây không ra tây, tàu không ra tàu, ta không ra ta


    Người mình không những nghề diễn thuyết chưa biết, mà đến nói câu chuyện cho có đầu đuôi manh mối cũng ít người nói được.


     Khi hội đồng (1), thời (2) chẳng khác  gì như họp việc làng, tranh nhau  nói, ồn ào lộn xộn mà ít ai nói được câu gì cho có nghĩa lý, chỉ bẻ hành bẻ tỏi nhau những cái vặt vặt chẳng đâu vào đâu.


       Khi yến tiệc thời đương câu chuyện vui, gặp có tiếng gì buồn cười, nhất là nói tiếng bẩn, ông nào to miệng cả tiếng thở ra một cái cười hà hà, cử toạ đều cười ầm cả lên đến vỡ đổ nhà; thế là câu chuyện tan.


       Chỗ công môn thời ông quan nói, muốn ra oai mặt sắt chỉ nói nhát gừng, cách một vài câu lại điểm những tiếng nghe chưa ? nghe  chưa?  thằng dân thưa thời gãi tai gãi đầu, chỉ nghe những tiếng bẩm bẩm dạ dạ nói không ra lời. Mấy cậu thiếu niên thời toa toa  moa moa (3) ngậu xị cả đường phố , câu chuyện không những vô vị  mà thường bất thành ngôn (4) nữa.


       Thời buổi nhố nhăng, ngữ ngôn bác tạp, anh bồi chú bếp con bạc làng chơi ả giang hồ cậu công tử, tây không ra tây, tàu không ra tàu, ta không ra ta, có nhiều cái xã hội không biết họ nói thứ tiếng gì.


        Thử tìm khắp trong nước được mấy người là  biết nói năng lịch sự ? Thật ít quá.





(1)   Cuộc hội họp đông người để bàn việc công (nghĩa cũ )


(2)   thì


(3)   mày mày tao tao


(4)   không nên lời                                                                                              


                                                                                                                            Phạm Quỳnh


                                                                                        Pháp du hành trình nhật ký,1922





 Thiên về những cái tầm thường thô bỉ


      Ai có ý đến những nơi họp tập, hoặc là chỗ chơi bời thì thực là buồn thay cho cái trí dục của những ngư­ời đời nay.


        Ngoại giả chuyện cô đầu, chuyện cờ bạc, chuyện hát tuồng, chuyện chim chuột, chuyện quần áo còn thì không mấy khi đư­ợc nghe những câu chuyện lý thú, làm tỏ đư­ợc học vấn kẻ nói, lợi đ­ược trí khôn ng­ười nghe.


    Mà xem như­ trong cách nói chuyện, thì thiếu niên (1) ta nghe lại có ý thích những câu chuyện tầm thư­ờng, nói chuyện để mà khoe cho ng­ười nọ ngư­ời kia biết cái cách của ta chơi xa xỉ hoặc là kỳ khu (2)...


      Ai ăn nói có t­ư t­ưởng có tỏ học vấn thì th­ường ng­ười nghe thích như­ng ít cầu, vì câu chuyện có nghĩa, làm cho phải nghĩ, phải đối đáp nhọc mệt...


       Ng­ười nói chuyện hay, cũng có kẻ phục là ngư­ời có ích, nh­ưng trong cái phục có cái ghen có cái ghét. Ghen là vì ở đâu đến cư­ớp mất tai kẻ nghe, ghét là vì ở đâu đến làm tỏ cái nhàm của câu cư­ời cợt tầm thư­ờng ng­ười ta đang thú.





(1)hồi đầu thế kỷ XX, chữ thiếu niên không phải dùng để chỉ lớp thiếu nhi từ 10 đến 14 tuổi như bây giờ. Mà có nghĩa là ng­ười trẻ tuổi, tức lớp thanh niên 18 tuổi trở lên.


(2)tỉ mỉ, mất nhiều công sức





 Nguyễn Văn Vĩnh


 Đông dư­ơng tạp chí, 1914


Tật huyền hồ sáo hủ (1)


   Xét trong văn chương, xảo kỹ nước Việt Nam, điều gì cũng toàn là huyền hồ giả dối hết cả, không cái gì là thực tình... Thời tiết nước mình thì không biết một chút chi chi, tả đến tứ thời thì xuân phải phương thảo địa, hạ phải lục hà trì, thu phải hoàng hoa tửu, đông phải bạch tuyết thi (2). Thành ra đến câu hát cũng hát cho người, cảnh nhà mình thì  như mắt mù tai điếc. Mượn chữ người, mượn đến cả phong cảnh tính tình chớ không biết dùng cái vật liệu mượn ấy mà gây dựng lấy văn chương riêng cho nó có lý tưởng đặc biệt.


   Người Việt Nam lý hội (2) điều đẹp cũng có một cách lạ. Sách Tàu tả người đẹp môi son mắt phượng, mày ngài khuôn trăng mình liễu thì bao giờ tả người đẹp ta  cũng cứ thế mà tả.





(1)   huyền là  sự gì lơ lửng  không dính vào đâu; hồ là lời nói càn; sáo là lời dựa theo khuôn có sẵn; hủ là lời khoe khoang; bốn chữ này ghép lại chỉ sự ăn nói lời nói linh tinh, trống rỗng, giả tạo


(2)     vùng đất đầy cỏ thơm,  ao sen xanh mướt,  rượu hoàng hoa và  thơ tả tuyết trắng 


(3)   hiểu, quan niệm 


                                                                                                          Nguyễn Văn Vĩnh


                                                                              Tật huyền hồ sáo hủ, Đông dương tạp chí,1913














Trong tiếng cười ẩn chứa nhiều  ý xấu 


      An Nam ta có một thói lạ là thế nào cũng cười. Người ta khen cũng cười, người ta chê cũng cười. Hay cũng hì, mà dở cũng hì, phải cũng hì mà quấy (1) cũng hì. Nhăn răng hì một tiếng mọi việc hết nghiêm trang.


       Có kẻ bảo cười hết cả cũng là một cách của người hiền(2). Cuộc đời muôn việc chẳng qua là trò phường chèo hết thẩy, không có chi là nghiêm đến nỗi người hiền phải nhăn mày nghĩ ngợi...


     Nhưng mà xét ra cái cười của ta nhiều khi có cái vô tình độc ác; có cách láo xược khinh người; có câu chửi người ta; có nghĩa yên trí không không phải nghe hết nhời người ta mà đã gièm trước cái ý tưởng của người ta; không phải nhìn kỹ việc người ta làm mà đã chê sẵn công cuộc (3) người ta.


   Gì bực mình bằng rát cổ bỏng họng, mỏi lưỡi tê môi  để mà hỏi ý một người, mà người ấy chỉ đáp bằng một tiếng hì, khen chẳng ơn, mắng chẳng cãi  hỏi chẳng thưa, trước sau chỉ có miệng cười hì  thì ai là không phải phát tức ?





 (1)  sai, trái với lẽ phải


 (2)  người có đức hạnh, tài năng


(3)  ở đây không có nghĩa sự nghiệp to lớn mà chỉ hàm ý công việc nói chung





                                                                                                  Nguyễn Văn Vĩnh                                                                                                  


                                   Gì cũng cười, Đông dương tạp chí, 1914





Tiếng cười vô duyên


     Có một phần đông người Pháp ở đây, ta hằng ngày thấy họ, cũng có thể chiêm nghiệm được một dân tộc.


      Ví dụ như gặp khi trời mưa, đường trơn có người nào đó bất kỳ đi vô ý mà trượt té, bấy giờ có năm ba người Pháp đứng đó họ có cười không?


      Tôi, và nhiều người như tôi, dám chắc rằng họ chẳng những không cười mà còn chạy lại để đỡ người bị té ấy lên nữa.


     Còn như con rồng cháu tiên ta, tôi cầm chắc rằng trước khi chạy lại đỡ, ta phải cười một chặp cho no nê đã.





 Phan Khôi


Phụ nữ tân văn 1931





Nói bừa nói bãi,tủi nhục cho cả nòi giống


      Không biết nói không biết, đó là nghĩa vụ thứ nhất của người muốn học muốn hiểu. Đằng này nhiều người ở ta  lại làm  như trong thế giới này cái gì cũng rõ ràng minh bạch, tựa hai lần hai là bốn.


     Ai không  tin là thế, họ liền phê cho hai chữ: thần bí; hai chữ ấy trong trí họ tức là ngu xuẩn điên rồ.


     Họ không ngờ rằng họ lại “thần bí” hơn ai hết.


     Có những vấn đề xưa nay bao người tài giỏi  suốt đời nghiền ngẫm chưa tìm ra manh mối.Thế mà cái điều một ông Pasteur một ông Einstein  không dám nói, ngày nay ở xứ ta  những cậu học sinh vừa mới bước chân ra khỏi trường Sơ học đã giảng giải được lên sách, lên báo, theo những phương pháp cuối cùng của khoa học.


      Thế giới còn chờ gì  mà không khắc bia xây tượng  để đền ơn họ.


     Nói chơi vậy thôi, chớ cái việc họ làm đó  là một sự tủi nhục vô cùng cho nòi giống.


      Cả một đám thanh niên chưa có lấy cái học phổ thông cũng tấp tểnh  chạy theo những lý thuyết cao thâm của siêu hình học.


       Có lần  chúng tôi thấy một thiếu nữ trước đâu mới học đến lớp ba lớp tư gì đó đương hăng hái  giảng giải về duy tâm và duy vật. Chúng tôi chán ngán không biết nên khóc hay nên cười. Thực là một cái họa !





Hoài Thanh


Một cái họa, Văn chương và hành động,1936











Hay cãi nhau, thích kiện tụng 





   Những vụ cãi nhau  nảy ra ngay từ  cách tổ chức làng xã.


    Xã hội hương thôn chia thành các  giai cấp lệ thuộc vào nhau. Muốn thực hiện  các điều kiện cần thiết để bước vào một trong những giai cấp đặc quyền, người ta phải cúng Thành hoàng và mời mọi người ăn uống.


      Điều đó thật tàn hại: người ta đi vay với lãi cao, cầm cố nhà và ruộng, bắt vợ con chịu thiếu thốn.


    Khi thuộc giai cấp đặc quyền thì vấn đề là phải biết bảo vệ đặc quyền của mình.


     Người ta sẽ đi đến tận Tòa án tỉnh, thậm chí Tòa thượng thẩm, chỉ vì miếng thịt chia không đều, hoặc một sự việc cực kỳ phù phiếm.


      Người ta tiêu đến đồng tiền  cuối cùng để giữ thể diện hoặc làm đối thủ mất mặt.


       Lịch sử một số làng cũng là lịch sử kiện cáo. Có những làng mà tất cả ruộng đều thuộc sở hưũ của những làng lân cận. Đấy chính là những làng đã  qua những vụ kiện nổi tiếng.


Nguyễn Văn Huyên


Vấn đề nông dân Việt Nam ở Bắc Kỳ, 1939








Chỉ trích và châm chọc


      Người Việt ít khi chịu chết vì tín ngưỡng hay vì một vĩ nhân nào đó đã chủ trương trái quyền lợi của họ.


       Gặp lúc phải dồn vào thế yếu, họ chống lại ngay bằng phương pháp tiêu cực: chỉ trích và châm chọc.


     Luôn luôn bị áp bức về kinh tế và chính trị, cuộc sinh hoạt tinh thần thường lẩn cả vào trong tâm tưởng nên sức phản ứng của tình cảm và tư tưởng không mau lẹ. Tính ưa hư danh là một tật phổ thông của những người hằng cố gắng tìm vượt lên trên địa vị hiện tại của mình.  Tật cờ bạc, do cuộc sống chật hẹp gây nên, cũng là một tật phổ thông khác.





 Lương Đức Thiệp


 Việt Nam tiến hoá sử,1944


                                                                       


                                                                                            



Thursday, May 17, 2012

Nhật ký 2012 ( IV)

2-4
 TIẾP TỤC CÂU CHUYỆN VỀ LƯU MANH VÀ TRÍ THỨC
    Đọc trong mạng, thấy có bài Tên cướp đỏ, Phan Ba dịch từ chuyên san lịch sử "Trung Quốc của Mao Trạch Đông" do GEO EPOCHE xuất bản nói về chính Mao.  
     Để nói rằng đó là một tên cướp đỏ, bài viết đưa ra rất nhiều chi tiết nói về tính cách lừa dối hiếp đáp người khác ở Mao. Muốn hiểu thế nào là vô thiên vô pháp, hãy nhìn vào ông. Không việc gì mà ông ta không dám làm, nó là tiền đề để dẫn tới những hành động sẵn sàng lừa dối và khủng bố hành hạ cả một cộng đồng vài trăm triệu dân của nhà lãnh tụ.


     Nhưng bài viết lại cho tôi một chi tiết mới—Mao rất thích sử, rất giỏi sử. Sau khi học trường sư phạm Hồ Nam, ông  từng là giáo viên dạy sử. Về phương diện hiểu biết quá khứ, đó thực sự là một trí thức.
     (Anh Nguyễn Bá Dũng từng kể với tôi một câu chuyện thú vị. Lúc trẻ cả Mao Trạch Đông lẫn Tưởng Giới Thạch đều mê sử. Có một hồi hai người cùng làm việc tại đại bản doanh của Quốc Dân đảng, sáng dạy thường ra sân, mỗi người một cuốn sách. Lần ấy, từ hai góc sân hai người gặp nhau, tay đang để quyển sách sau lưng xòe ra cho người kia biết là mình đang đọc sách gì.  Thì ra cả hai đều đang đọc Tư trị thông giám của Tư Mã Quang.  Người Việt nói đến sử TQ, chỉ biết Tư Mã Thiên. Tầm cỡ Tư Mã Quang cũng tương tự. Tư ở đây là dựa vào, thông qua.Tư trị thông giám , theo nghĩa đen, nghĩa là tấm gương chung về việc cai trị nhìn qua các đời.)
    Thế tức là cái chất độc vô thiên vô pháp của Mao được chắt ra từ chính lịch sử Trung Quốc?
     Tôi chưa đủ trình độ để trả lời câu hỏi này, chỉ tạm thời rút ra kết luận cho bản thân. Có những con người là một thứ hợp kim kỳ lạ. Trí thức và lưu manh vốn là hai chất đối địch. Nhưng ở Mao, chúng lại được pha chế theo một công thức riêng, tạo nên sức mạnh của quỷ dữ.
     Quay trở về với những trường hợp ở đời sống chung quanh, thấy ở một xã hội kiểu làng Vũ Đại như xã hội mình, lưu manh hóa là một khả năng thường trực ở lớp trí thức, và khi đó người trí thức trở nên hung hãn hơn hẳn chứ không phải chỉ rụt rè yếu đuối như chúng ta quen nghĩ.


3-4
 TẠI SAO HỌ KHÔNG THỂ PHỤNG SỰ QUỐC GIA?
   Trong sách Luận ngữ , chương Dương Hóa tiết 15, thấy có ghi:
    Có nên để cho kẻ đê tiện phụng sự quốc gia chăng? Khi nó chưa có lộc vị  thì lo để cho được, khi được lộc vị rồi thì lại lo sợ mất đi. Đã lo mất mồi phú quý   thì điều ác nào nó chẳng dám làm ?
    Để khỏi mất thời gian của bạn đọc, tôi không ghi nguyên văn chữ Hán mà chỉ ghi bản dịch.
    Đây tôi lấy theo bản Tứ thư do Hoàng Văn Thư biên soạn, Nxb Văn hóa thông tin 2003.
    Sở dĩ tôi lấy bản này vì thấy hai chữ sự quân ở nguyên văn, các bản dịch khác đều dịch là thờ vua, nay ở đoạn trên, HVT dịch là phụng sự quốc gia. Nghe có vẻ hiện đại một chút, nhưng nghĩ kỹ thấy vẫn đúng tinh thần của nguyên văn và sát với nhu cầu của con người đương thời.
   Bây giờ hãy đi vào ý chính của đoạn văn.Thông thường mọi người khinh bỉ  những kẻ đê tiện (nguyên văn chữ Hán là bỉ phu – bọn không có kiến thức và phẩm hạnh), chỉ vì chúng làm hại tới quyền lợi cá nhân chúng ta. Nhưng với việc bọn bỉ phu này quản lý xã hội thì ta mặc kệ. Do đã quá chán giai tầng quý tộc, nhiều thế hệ hôm nay và cả trước đây đặt hết hy vọng vào những kẻ hạ tiện này.
     Xuất phát từ tình hình xã hội Trung Quốc cổ đại, câu nói trên hai ngàn năm trước của Không tử giống như một lời cảnh cáo. Và nếu nhìn ra chung quanh, chúng ta thấy lời cảnh cáo này vẫn đang được chứng nghiệm.


7-4
NHỮNG CHUYỆN KỲ CỤC
      Có lần đọc một bài viết về Voi và đỉa trên mạng TN. Con vật cần được bảo vệ thì truy đuổi đến cùng để tận diệt cho bằng hết. Con vật cần phải tận diệt triệt để thì lại dung dưỡng chỉ vì một chút tham vặt mà không lường hết những nguy cơ .
       Cái hướng chung của cách cư xử thời nay, của nhiều chính sách thời nay nữa, thường sai lệch ngược đời  như vậy.
     
       Thời bọn tôi đi học có chuyện đám học sinh lười biếng thì thầy cô và các bạn xúm vào giúp đỡ, còn các bạn giỏi thì dễ bị làm phiền, người xuất sắc thường bị kéo thấp xuống để cho hòa với đám đông.
        Nghe nói thời nay lại càng như vậy.
       Chính ra đó lại là một thứ bất công chứ không phải công bằng chi cả.


        Ng H Thiệp kể ở Binh Dương có nhiều cặp vợ chồng trẻ đẻ con xong thì mang cho.


MIẾNG ĂN QUÁ LỚN
          Trên TV cứ độ mươi cái quảng cáo thì năm sáu cái liên quan đến chuyện ăn. Từ già đến trẻ con, người ta mặt mũi tưng bừng sung sướng hoặc mắt lim dim  sống cho hết cảm giác được tận hưởng một món ăn ngon.
      Lúc lẩn mẩn, tôi tính giá có sức sẽ ngồi điểm lại tình hình người Việt và miếng ăn. Qua những điều tôi đã đọc được trong văn chương và cả những điều tôi biết từ giới viết văn, có cảm tưởng ở đây ẩn chứa cả tình trạng kiếm sống của cộng đồng bao đời nay, nó làm nên một quá khứ nghĩ lại thấy ứa nước mắt và nghĩ về phía trước thấy biết bao ngần ngại.


CÁI MẶC PHỤ THUỘC VÀO NGƯỜI
     Lâu nay với đám dân Hà Nội làng nhàng như bọn tôi quần áo hầu như hoàn toàn là hàng may sẵn, trong các gia đình không thấy bố mẹ dẫn con cái đi may quần áo mà chỉ có đi mua.
    Ờ, cái đó là dấu hiệu của xã hội hiện đại, ta chịu vậy.
     Nhưng điều đáng nói là quần áo chúng tôi mặc bây giờ hình như chẳng có thứ gì là vải nội địa, do VN sản xuất: tất cả là vải ngoại, chủ yếu là vải Tầu. Một cộng đồng gần trăm triệu người thế này mà không thấy có những nhà máy dệt của mình, không có thứ hàng của mình, thế là thế nào?
    Ấy là không kể các kiểu quần áo thì lai tầu lai tây đủ dạng.
    ( Lại nhớ cái lần anh Phan Cẩm Thượng kể khi làm cố vấn phục trang cho một bộ phim lịch sử; lúc qua Trung quốc trình bày với họ, nói là thời ấy dân tôi quan tôi ăn mặc thế này thì họ lấy ra các mẫu sẵn có và bảo thẳng rằng như họ mới chuẩn, ta đã làm theo lại làm không đúng; cũng cãi liều cho xong, nhưng trong bụng phải nhận là họ có lý thật. )


10-4
  NGHỆ THUẬT THUỞ ĐÓI NGHÈO
    Khánh Ly nói về một thời lãng mạn và đau khổ. Thời đó KL theo Sơn đi biểu diễn ở các trường đại học, không có thù lao; khi hát thường đi chân đất, nên được gọi là nữ hoàng chân đất
   Ở Hà Nội những năm ấy, hồi trước 75, một trong những niềm vui của ngày chủ nhật là được nghe chương trình ca nhạc theo yêu cầu của thính giả. Tôi nhớ tiếng hát Bích Liên , tiếng hát Thanh Huyền… Người biểu diễn cũng nghèo, người nghe cũng nghèo. Nhưng nghệ thuật hồi ấy có được cái vẻ thánh thiện mà nay tôi ngờ lớp trẻ không sao có nổi.
          
13-4
 SỰ DỐT NÁT CỦA QUAN LẠI
  TRONG LỊCH SỬ
  Trên báo Đại Đoàn Kết  từ cuối tháng 3 có mục Cán bộ phải là công bộc của dân.  Tôi sợ cách đặt vấn đề như thế là của thời 45-46. Hơn sáu chục năm đã qua, nay bộ khung đoàn thể hôm qua đã qua thành bộ máy nhà nước với hệ thống quan chức ngày một bành trướng. Nhiều thanh niên vào đời hiện nay cũng biết rõ là cách lập nghiệp nhiều triển vọng nhất là tham gia vào bộ máy công quyền ở đó tha hồ có mọi thứ cần thiết. Vậy phải cập nhật mà đặt vấn đề nghiên cứu về  bộ máy quan chức trước khi muốn khuyên bảo họ thế nọ thế kia.
      
     Ở nhiều người có sự ngộ nhận bộ máy quan chức thời nay khác hẳn quan chức thời xưa.
     Trên lý thuyết mà xét thì đó là điều không thể có.
      Đi vào sử sách càng thấy như vậy.
      Đọc những sách mà người Pháp viết, thấy họ kêu giời lên vì tình trạng quan chức người Việt dốt nát đến cùng cực và tham lam thì cũng không kém.
      Thế sách vở của VN? Tôi đã có lần dẫn ra tình hình thời Lê sơ là quan lại vốn chỉ quen chiến chinh, nên với việc kinh bang tế thế, dốt là cái chắc. Nay đọc lại ở Đại Việt sử ký toàn thư ( bản của Nxb Khoa học xã hội 1985, tập II , trang 389)  còn  thấy có đoạn kỹ đến thế này:
       “Bậc túc nho như  Lý Tử Tấn Trình Thuấn Du thì đẩy vào chỗ nhàn, phường dốt đặc ồn ào như ong đàn nổi dậy như chó chuột nhe răng. Tể thần như Lê Sủng Lê Sát thì ngu si không phân biệt nổi sáu loài súc vật; chưởng binh Lê Điêu Lê Luyện thì mù tịt, chẳng sao hiểu được bốn mùa trong một năm. Văn giai như Công Soạn tuổi gần tám mươi, tể thần như Lê Ê không biết một chữ. Người trẻ không biết nghĩ, làm việc ngông cuồng; người già chẳng chết đi, trở thành mối họa “  


16-4
 Ý NGHĨA CỦA CÔN ĐẢO
   Đến Côn Đảo, thấy đây như nước VN thu nhỏ trước 1945. Bãi biển vắng lặng vài người qua lại. Các trường tiểu học rộng mênh mông, khung cảnh mà tôi chỉ được biết hồi nhỏ. Người ở chợ từ tốn mua bán. Bãi biển lưa thưa vài người. Đường vắng. Đây có lẽ là nơi duy nhất mà người ta làm đường trước rồi mới tính chuyện xây nhà.
   Tôi  đặc biệt thích kiến trúc Côn Đảo. Cả thị trấn đáng được coi là một thứ bảo tàng thuộc địa. Sẽ là bất lương – theo tôi – nếu chúng ta không ghi nhận sự có mặt của văn hóa Pháp trong văn hóa VN.


SẴN SÀNG ĐÁNH MẤT MÌNH
       Trong cuốn Khám phá các làng nghề quanh Hà Nội, tác giả là một người nước ngoài cho biết người ta kể với bà là ngay dân Bát Tràng cũng có lối làm ăn rất vô nguyên tắc. Lợi dụng uy tín sẵn có, họ sắn sàng “luộc” hàng nơi khác nhận làm hàng của mình đánh lừa người mua. Họ bảo làm từ đầu thì chỉ đủ ăn không giầu nhanh được.
     Cái gốc của chuyện này, tôi nghĩ là chuyện trong xã hội hôm nay, các giá trị vẫn không được xác định chính xác và định giá đúng mức. Bao nhiêu giá trị giả mặc nhiên tồn tại. Giữa một giá trị cao và một giá trị thấp chẳng chênh nhau bao nhiêu. Ai cũng thấy mình ghê gớm mà lại chẳng là gì cả.


17-4
HỘI CHỨNG RỐI LOẠN NHÂN CÁCH

  Sự phổ biến của hiện tượng này khiến nhiều báo chí phải tìm tới các công trình nghiên cứu nước ngoài để xem nó được miêu tả ra sao.  Đây tôi dẫn lại từ một mạng y học:

Tiêu chuẩn chẩn đoán

  1. Tự cao tự đại về tầm quan trọng của mình (cường điệu các công việc và khả năng của mình, luôn muốn được xem là bề trên một cách không tương xứng với khả năng bản thân…)

  2. Cuốn hút bởi ảo tưởng về sự thành đạt, quyền lực…

  3. Tin tưởng rằng mình là người đặc biệt và duy nhất

  4. Thèm muốn mãnh liệt được ngưỡng mộ

  5. Ý nghĩ phải được phục vụ một cách đặc biệt và thỏa mãn một cách vô điều kiện các ước vọng

  6. Tận dụng những mối quan hệ để phục vụ các mục tiêu bản thân.

  7. Thiếu sự đồng cảm: không nhận thức và chia sẻ tình cảm, nguyện vọng của người khác.

  8. Luôn đố kỵ với người khác và tin rằng người khác cũng sẽ đố kỵ mình

  9. Có thái độ, hành vi kiêu căng

.   Nguyên nhân

  • Một tính cách quá nhạy cảm từ khi sinh.

  • Hay được người lớn cha mẹ khen ngợi hoặc đánh giá cao về những khả năng hoặc vẻ bề ngoài quá đặc biệt.

  • Cảm giác bị la mắng gay gắt ở thời thơ ấu.

  • Bị cha mẹ chăm sóc một cách hời hợt hoặc tạo cảm giác không tin cậy vào mình.

  Hồi trước, bên ngành văn chúng tôi, trong số các thứ lý luận hướng dẫn sáng tác có thứ lý luận về nhân vật tích cực. Các nhà văn xoàng xĩnh cố gắng xây dựng một vài mẫu người, rồi các nhà phê bình châu đầu vào phân tích loại nhân vật đó. Anh PHG bạn tôi đi học ở Liên xô hồi đó kể, một nhà nghiên cứu Xô viết đã thử mang các đặc tính được miêu tả ở một nhân vật tích cực tới trình bày cho một bác sĩ, thì được người này trả lời, có là tâm thần, là điên thì con người ta mới có cách cư xử theo kiểu đó.


    Hôm nay đây đọc các tiêu chuẩn về rối loạn nhân cách nói trên, tôi lại thấy nó đang phổ biến ở nhiều người bình thường, nói cách khác, phần lớn chúng ta đang rối loạn nhân cách, mà chúng ta không biết.


20-4
 THIÊN TÀI TRONG ĐÁNH GIÁ
   Ai cũng nghĩ làm thì khó, chứ đánh giá thì ai chả biết. Trong một cuốn sách kinh tế, mang tên Đường đến kết quả, do Ngân hàng thế giới xuất bản,  tôi thấy người ta dạy về cách đánh giá rất cẩn thận.
    Tôi thích nhất một đoạn của Winsston Churchill được sách này dẫn lại, đại ý nói không mấy khi người ta có đủ các dữ kiện chính xác; trong thực tế  người ta luôn luôn gặp thông tin trái chiều nhau cũng như các dữ kiện chưa chắc chắn. Trong hoàn cảnh đó, mà vẫn rút ra được các kết luận chính xác thì mới gọi là thiên tài thực sự.


     Đến một ngôi chùa ở Trà Vinh  ( có lẽ là  chùa Sam-rông ek như tôi đọc về sau trong một cuốn sách hướng dãn du lịch ?). Chợt  nhận ra một khu kiến trúc cổ , giống như một tòa tháp ở Mỹ Sơn nay để hoang vắng. Tôi cho rằng cái chỗ đó lại còn đáng xem hơn các chỗ sơn son thếp vàng mới được phục dựng.


NHỮNG HÌNH THỨC KHÔNG NỘI DUNG
   Nhiều người đang  băn khoăn về chữ lễ của người Việt. Đứa trẻ đưa tôi tờ giấy, tỏ ý tôn kinh, cố giơ thẳng hai tay trong khi đó cả người cháu co rúm lại rất buồn cười. Trong thư gửi tới những người mà mình tỏ ý kính trọng, nhiều bạn trẻ cố thêm vào cuối câu chữ ạ, thêm vào một cách rất ngô nghê. Trong cuốn Thế giới hán hóa mới, tôi thấy tác giả lưu ý một sự khác nhau như sau. Phương Tây quan niệm chỉ cần nhìn vào hình thức là đủ. Còn người Trung Quốc họ quan niệm chữ lễ rất nghiêm túc, một hình thức mà không có nội dung thì thà đừng làm còn hơn.


20-4
MỘT ĐỊNH HƯỚNG ĐỊA LÝ TRONG HỘI NHẬP
PHẢI LÀ ĐÔNG NAM Á
    Gặp lại Nguyễn Quân , ghi nhận một ý của Quân là chúng ta đừng có quá mơ tới chuyện đánh đu với các ông lớn trong văn hóa Đông Tây mà hãy trở vê với Đông Nam Á , trong làm ăn sinh sống trong trong mọi sinh hoạt văn hóa chúng ta  rất giống với các nước quanh ta, nếu không muốn nói là lạc hậu hơn.
     Thời Pháp thuộc, cả ta lẫn Campuchia và Lào được gộp chung vào một khối  gọi là Đông dương thuộc Pháp. Bây giờ hai chữ Đông Dương nghe đã quen, đến  mức nhiều người quên rằng nó vốn được dịch thoát từ chữ Indochina; nghĩa đen Indochina là nơi các yếu tố Ấn Độ và Trung Hoa giáp nhau, nhưng đồng thời lại phi Hoa phi Ấn, chẳng thuộc hẳn về bên nào cả.
    Cái yếu tố có nội dung địa lý nhân văn này có thể có ích cho những người nghiên cứu lại lịch sử dân tộc.






THẾ GIỚI NÀO VẬY ? 


RFA 25-11-2011 Theo báo chí Trung Quốc, trước tình trạng các công ty an ninh giả mạo hoành hành tại Bắc Kinh, trong đó có những công ty sẵn sàng giam giữ người trong các "hắc ngục" hay nhà tù bất hợp pháp, chính quyền thành phố đã phải tung chiến dịch truy quét. Tuy nhiên, theo giới bảo vệ nhân quyền, các hành vi phi pháp này khó có thể bị bài trừ.

Từ năm ngoái đã vậy, đến nay với vụ Bạc Hy Lai, người ta chợt nhận ra có một Trung Quốc khác, nằm sâu trong lòng nước Trung Hoa mà chúng ta không biết.

Như ở ta vậy.

LÀM CHO MỌI NGƯỜI  HIỂU ĐƯỢC SỰ BẾ TẮC
    Ông Dương Trung Quốc bảo“Đất  nước chúng ta đang đi trên một cỗ xe mà người lái xe không biết lùi, và trên cỗ xe phanh hỏng. Và chúng ta chỉ băm băm lao về phía trước, đầy những rủi ro”.
      Có thể là nhiều người đã biết những câu này. Nhưng tôi cho rằng chúng ta còn phải nhắc lại nó luôn luôn, cần phải đóng khung nó vào các trang báo hàng ngày, phải đặt nó ở trước bàn làm việc của  các viên chức, và có thể cả trước cửa trường cửa lớp để thế hệ trẻ của chúng ta thấy sự bế tắc của tình hình đương thời mà cùng tìm cách vượt qua và trước mắt…yên tâm chịu đựng.  
  
26-4
 CUỘC SỐNG KHÔNG ĐƯỢC NGHIÊN CỨU
  Sau phần Thói hư tật xấu người việt trong làm ăn buôn bán , tôi định viết riêng Người Việt thời nay và việc buôn bán thì gặp một bài thú vị trên RFI 25-4-12. Nhân có việc doanh nhân người Việt có xu hướng rời bỏ Ba Lan, người ta phân tích cách làm ăn của người mình thường đi theo lối mòn, dễ làm khó bỏ, và nhìn lại thì thường chỉ thành công ở thời điểm còn đang nhốn nháo, còn như trên những địa bàn cần hiểu biết rộng rãi thì bao giờ cũng chào thua người Tầu .
    Người đứng ra khảo sát là một nhà báo Ba Lan.
    Cả ở trong nước lẫn khi ra nước ngoài, người mình chỉ bảo nhau hành động chứ chưa bao giờ tách ra để nghiên cứu tình hình cả.  
    Khác với Trung quốc.
    Anh Tạ Ngọc Liễn có lần bảo tôi là riêng ở trung tâm Việt Nam học ở Đại học Trịnh Châu thủ phủ tỉnh Hà Nam Trung quốc, đã có 500 chuyên gia nghiên cứu về lịch sử  và văn hóa VN.
   Tôi đã ngờ ngợ sao lại nhiều thế, nhưng anh Liễn cả quyết, người Trung Quốc có truyền thống tìm hiểu bên ngoài, họ có chuyên gia về cả thế giới. Người học tiếng Nga hay tiếng Anh ở VN đều biết rằng khi có chỗ nào bí, tìm tới những cuốn Anh Hán Nga Hán là ra tuốt.
   
29-4
 TÍNH ĐA NGHĨA CỦA LỊCH SỬ
   Trên mạng GDVN - 25/01/2012  có bài Đại tướng Lê Đức Anh: "Bệnh thành tích thực chất là bệnh giấu dốt" http://giaoduc.net.vn/Xa-hoi/Dai-tuong-Le-Duc-Anh-Benh-thanh-tich-thuc-chat-la-benh-giau-dot/100882.gd . Bài báo có đoạn viết:    
   “ Việc chúng ta năm nào cũng nói đến việc thắng Pháp, Mỹ trong các cuộc chiến tranh bảo vệ tổ quốc thì có đúng không? Theo tôi là chưa đúng. Pháp, Mỹ đều là các siêu cường cả về khoa học, kỹ thuật, quân sự đến Liên Xô thắng được phát xít Đức cũng phải nể.

    Thời điểm đó, mình thắng Mỹ làm sao được, mình là một nước nông nghiệp lạc hậu, chưa có vũ khí gì hết, không làm ra được 1 chiếc ô tô, xe máy. Đó là chúng ta bảo vệ được độc lập và Pháp, Mỹ phải rút quân. Sự thực như thế nào nói như thế, không được nói dối.”
     Nhân săp tới ngày 30-4, tôi cứ muốn theo tinh thần trên mà nghĩ lại mọi chuyện, trước mắt là xác định thực chất cuộc chiến thời kỳ sau 1954 là gì?  Có phải là nó có cả nghĩa khác, chứ không phải một nghiã duy nhất như chúng ta vẫn nói?




4-5

Mạng AlanPhan 3-5, 2012 có  bài Sự khác biệt quá lớn giữa người Việt Nam và người Nhật .
     Bài báo  kể rằng sau khi nói chuyện bên Nhật động đất, một số người mình đặt câu hỏi: Nếu tai họa như nước Nhật xảy ra tại VN thì chuyện gì sẽ xảy ra? Bà Mạc Việt Hồng đã diễn tả bức tranh đó như thế này:
- Động đất có khi chết 200 nhưng giẫm đạp lên nhau mà chạy, chết thêm nghìn nữa.
- Các ban ngành sẽ họp bàn cách cứu hộ từ ngày này qua ngày kia.
- Cướp giật hôi của sẽ phổ biến, hoa người ta còn cướp giật nói chi tới đồ ăn hay tiền bạc vào lúc hỗn quan hỗn quân như vậy. Người đi hôi của sẽ nhiều hơn người đi cứu trợ.
- Nếu có phát khẩu phần ăn sẽ chẳng có hàng lối gì, bà già trẻ nhỏ sẽ bị chen cho bẹp ruột, ai thắc mắc hay nhìn đểu mấy kẻ chen lấn, thì “bố cho mày mấy chưởng”.
- Sẽ xuất hiện đủ loại cò: Cò mua, cò bán, cò di tản, cò cứu trợ, cò bệnh viện… tha hồ chặt chém đồng bào.
- Tiền và hàng cứu trợ sẽ vào tay dân thì ít, cửa quan thì nhiều.
- Ai muốn người nhà mình đang kẹt trong đống đổ nát được đào bới, tìm kiếm trước thì hãy chi đẹp cho đội cứu hộ.
- Khu nào có quan chức ở thì được ưu tiên cứu hộ trước, khu nào dân đen sinh sống thì cứu sau.
- Cửa hàng sẽ thi nhau tăng giá, bắt chẹt những người khốn khổ.
- Tổ chức nào, tôn giáo nào muốn cứu trợ thì phải được sự đồng ý của Mặt trận Tổ quốc và các cấp chính quyền kẻo các “thế lực thù địch” lợi dụng.
…v.v….
     Tôi sở dĩ phải chép lại cả đoạn dài này vì thấy đó là điều có thể chia sẻ và muốn nhiều người cùng chia sẻ. Nay là lúc chúng ta bắt đầu hiểu nước ta lạc hậu dân ta kém cỏi không phải vì một thứ thế lực nước ngoài nào cả, mà chính là tự trình độ tổ chức cuộc sống ở ta chỉ đến vậy. Cả một cộng đồng hỗn hào trong đua chen kiếm sống, giành giật nhau mà sống, bạo lực tha hồ hoành hành, cái ác lan tràn không sao đủ sức chống lại. Một xã hội  dễ bị thương tổn và kém tự tin như thế thì làm sao có thể đứng vững trước mọi tai họa đang dồn dập đe dọa loài người trong thời hiện đại.


 SUY THOÁI NGAY TRONG NĂNG LỰC LÀM NGƯỜI    
  Đi đâu cũng nghe được những lời than phiền về sự suy thoái đạo đức. Nhưng song song với hiện tượng đó, còn cần phải lưu ý đến sự suy thoái trong năng lực làm người với nghĩa trình độ nghề nghiệp con người thời nay đang xuống rất thấp.  
     Nhìn vào ngành nào cũng vậy, từ sản xuất tới làm ăn buôn bán, trong văn hóa trong giáo dục, trình độ tay nghề của một người thầy, năng lực học hỏi cái hay cái đẹp nước ngoài của một ca sĩ…   cái gì người thời nay cũng thua kém cả ông cha --cụ thể là người Việt nửa đầu thế kỷ XX.-- , chứ đừng nói không là gì, so với thế giới.
       Cũng trong bài trên mạng AlanPhan có dẫn một ý của nhạc sĩ Tuấn Khanh “Đôi khi giữa những hoang tàn đó của nước Nhật, người ta bừng sáng hy vọng và đôi khi sống giữa những điều được gọi tên là bình yên của đất nước mình, một người Việt Nam vẫn có thể cảm nhận được những ảnh chiếu sắc cạnh của sự hoang tàn.” ( Góc ảnh chiếu từ nước Nhật ) .
     Hai tiếng hoang tàn cuối cùng đã gọi đúng hồn cốt của một đất nước sau 37 năm vẫn chưa thoát khỏi chiến tranh.


12-5 
GHI VẶT VỀ GIÁO DỤC
  -- Tỉnh nọ có lệnh học kém không cho thi đại học. Tôi đọc thấy vớ vẩn quá, đã gọi là học kém thì tự nó đã không tốt nghiệp trung học, vậy thì làm gì phải đặt vấn đề cấm không cho thi đại học nữa. Lòi ra cái đuôi là các kỳ thi tốt nghiệp  báo cáo chín mươi  với suýt soát trăm phần trăm, toàn là đồ giả.
  
      Cháu tôi học lớp một gần hết năm chỉ thấy lo luyện chữ đẹp còn phần hiểu nghĩa và cách sử dụng từ thì rất sơ sài.
    Các cô giáo than phiền học sinh học nặng quá. Họ bảo các em không có thời gian đọc sách. Nhưng tôi lại thấy cả ở trường và ở nhà các em bị cuốn vào những việc vô bổ. Ở tuổi tương tự các thế hệ trước đã trưởng thành rất nhiều rồi. Thực ra năng lực con người là một cái gì vô tận, miễn là ta biết đánh thức.


13-5


    Có tin là nhiều phụ huynh xin cho con vào trường thực nghiệm Hà Nội đã chầu chực ngày đêm và xô đổ cả cổng trường.
     Một người bạn tôi bảo cha mẹ thế mới là biết lo cho con cái chứ!
     Tôi chỉ phì cười, ờ, chắc là nhiều người trong họ còn sẵn sàng có ô tô đưa con đến trường nữa; chỉ có điều giá kể bảo họ hàng ngày xem lại bài vở của con cái và giúp con học tập thực sự-- chứ không phải lấy mấy cái điểm mười rất rẻ của nhà trường hiện nay--, thì chắc là họ không làm nổi. Họ chỉ muốn mà không biết làm thế nào để lo cho con cái cả.